Saturday, May 21, 2005


.
Canon Powershot A85

1 Comments:

At 3:28 AM, Blogger Dinh Ha said...

đồng tâm
game mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty trọn gói
thương lượng
thuyết mbp
erg là gì
nổi tiếng
chi square
nói chuyện trước công chúng
định lý
victor vroom
chiến thắng con quỷ
điểm cân bằng

Triệu Quốc Đống rửa mặt rồi mở cửa sổ nhìn ra.

Nhà khách thị ủy này khá bình thường, nhưng nằm sát ngay bên trụ sở Thị ủy, có thể khẳng định lãnh đạo tỉnh tới Ninh Lăng sẽ không ở chỗ này. Triệu Quốc Đống không để ý mấy việc này, hắn chỉ cần có giường để ngủ là được.

Tiếng gõ cửa làm Triệu Quốc Đống nhìn lại, mở cửa thì thấy là Khúc Vân Phong và Viên Kiến Bân đứng đó:
- Cậu như đàn bà vậy, mặc quần áo mà lâu thế?

Trên xe ba người đã làm quen, cùng cảnh ngộ nên bọn họ dễ quen nhau hơn. Bọn họ chưa xuống cơ sở bao giờ mà lập tức bị đầy tới Ninh Lăng thì đúng là rất sợ hãi.

- Vào ngồi đi, có việc gì đâu nên nhìn ra ngoài một chút.
Triệu Quốc Đống cười nói rồi tiện tay ném cho Viên Kiến Bân điếu thuốc, Khúc Vân Phong không hút.

- Lát chúng ta sẽ gặp lãnh đạo mới, xem ra Lãnh đạo thị ủy cũng sẽ tham gia.
Viên Kiến Bân xem ra khỏe hơn Khúc Vân Phong nên nhanh hồi phục.

- Chưa chắc, tôi thấy thái độ của hai người lúc nãy khá lạnh nhạt, nhưng lại rất nhiệt tình với Trưởng phòng Mã.
Khúc Vân Phong nói.

- Ha ha, chúng ta về sau là cấp dưới của bọn họ, bọn họ sao phải cho chúng ta mặt mũi. Anh đã bao giờ thấy lãnh đạo cho cấp dưới mặt mũi chưa?
Triệu Quốc Đống cười nói:
- Chúng ta phải thực tế một chút, bây giờ chúng ta không phải là tổ công tác của tỉnh, mà là phải làm việc ở đây ba năm.

Nghe Triệu Quốc Đống nói tới ba năm, mặt Khúc Vân Phong và Viên Kiến Bân có chút buồn bực.
- Mẹ nó chứ, cậu mới 25 thì đương nhiên không sao. Con tôi mới hơn ba tuổi,

 

Post a Comment

<< Home